Đóng
Đóng
Đóng
Đóng

Nổi bật

M.U & 2.124 ngày tìm lại chính mình

08/03/2019

Như một người lữ khách trở về cố hương trong nụ cười móm mém của người mẹ già, như một đoàn quân ủ dột suốt 3 năm bỗng trở nên tràn đầy sức sống và căng tràn sĩ khí, như một kẻ tình nhân bỗng nhiệt thành và bùng nổ sau những tháng ngày thờ ơ.

M.U & 2.124 ngày tìm lại chính mình
Lịch sử của hơn 2.000 ngày đã quay trở về với nụ cười trên môi trong đêm Paris hoa lệ, lịch sử của Man United, của thứ xúc cảm đã khiến họ giành lấy hàng triệu con tim trên thế giới này, một lịch sử, một phong cách đã nói cho họ biết vì sao họ yêu màu đỏ. Tất cả cùng nhau trở về.

2.124 ngày, đó là khoảng thời gian tính từ ngày 13/05/2013 lúc Sir Alex Ferguson chia tay Old Trafford, cho đến ngày 07/03/2019, khi Man United đánh bại PSG với tỷ số 3-1 để vào tứ kết Champions League 2018/19. Thời khắc Sir Alex vẫy tay chào người hâm mộ “Quỷ đỏ”, ông đồng thời cũng đã đẩy Manchester United vào trong đêm trường trung cổ của những thất bại, lối đá bế tắc, và cả sự hạ thấp hình ảnh của một tên tuổi lẫy lừng.

Nhưng khi Marcus Rashford bước lên chấm 11m và quyết đoán hạ gục Gianluigi Buffon, anh đã tìm lại được Man United hôm nào. Một MU của quá khứ, một Man United kiên cường chưa bao giờ bỏ cuộc, một Man United ghi bàn ở phút bù giờ, và cũng là một M.U … gặp nhiều may mắn đến độ không thể giải thích được. Thời lượng kiểm soát bóng của PSG là 72%, tung về phía khung thành Man United 12 cú sút, trong đó có một lần chạm cột dọc, và PSG còn sở hữu 4 quả phạt góc so với 0 lần của Man United. Vậy mà kết cục thì PSG thua Man United 1-3. Phải, đây là bản sắc của Man United, phong cách này đã đi theo họ cả hai thập kỷ qua rồi. 

Khi Ole Gunnar Solskjaer quay trở về mái ấm Old Trafford, thì “20 năm” là một cụm từ được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần. 20 năm về trước, “Sát thủ có khuôn mặt trẻ thơ” đã đưa Man United trở về từ cõi chết bằng bàn thắng ở những phút cuối của trận chung kết Champions League 1998/99.


20 năm sau, Man United cũng điêu tàn, và cũng chạm đáy, cũng ở trong tình cảnh của “cõi chết” với sự băng giá trong trái tim của người hâm mộ áo đỏ, với lối chơi vô hồn và miệt mài đi tìm bản sắc, đã phải đập đi xây lại suốt 3 đời HLV. Man United bước ngơ ngác trong những phiên chuyển nhượng mùa đông, mùa hè mà tiền bạc rải ra nhiều đến độ người hâm mộ phải hỏi “Thời Alex Ferguson, có cần phải thế này đâu?”. Đó chính là “cõi chết” của Man United suốt mấy năm qua. 

Ole Gunnar Solskjaer đến, nắm lấy bàn tay Quỷ đỏ, kéo họ đứng dậy khỏi miệng vực, thổi vào trong những luồng sinh khí mới.  Bằng lối đá tấn công cuồng nhiệt và tinh thần Ferguson, ông đạt được những chiến quả này đến chiến quả khác, thành tích sau ấn tượng hơn thành tích trước. Người ta bảo Man United không thể vào được Top 4, Ole đưa Man United vào Top 4. Người ta bảo rằng lịch sử giải đấu Champions League chưa bao giờ có đội nào thua 0-2 trên sân nhà mà có thể đi tiếp, Ole đã đưa Man United đi tiếp. Ông đã làm nên những điều không tưởng, và cả những điều thuần chất Man United khi chiến thắng với một đội hình “vá chằng vá đụp”, một hàng hậu vệ được sinh ra như thể “mời gọi” Mbappe tấn công vào. Đội bóng ấy có 9 cầu thủ trụ cột bị chấn thương và ngôi sao sáng nhất Paul Pogba bị treo giò, nhưng đã đi qua nghịch cảnh để thắng lợi trên Paris.

Nếu ngày 13/05/2013 đã mở ra 2.124 ngày khiến thành Manchester chỉ có màu xanh, không còn màu đỏ, thì ngày 07/03/2019 đã nhuộm đỏ một khoảng trời bóng đá châu Âu. Hôm nay, con sư tử chúa đã trở về, và khu rừng sẽ có tiếng gầm gào của nó.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới nhất

Đóng
Đóng
X